Ads 468x60px

Featured Posts

Thứ Tư, ngày 16 tháng 4 năm 2014

THỨ NĂM TUẦN THÁNH

LỜI CHÚA THỨ NĂM TUẦN THÁNH  
Thánh Lễ Tiệc Ly

PHÚC ÂM: Ga 13, 1-15
"Ngài yêu thương họ đến cùng".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Trước ngày Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu biết đã đến giờ Mình phải bỏ thế gian mà về cùng Chúa Cha, Người vốn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn đang ở thế gian, thì đã yêu thương họ đến cùng. Sau bữa ăn tối, ma quỷ gieo vào lòng Giuđa Iscariô, con Simon, ý định nộp Người. Người biết rằng Chúa Cha đã trao phó mọi sự trong tay mình, và vì Người bởi Thiên Chúa mà đến và sẽ trở về cùng Thiên Chúa. Người chỗi dậy, cởi áo, lấy khăn thắt lưng, rồi đổ nước vào chậu; Người liền rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau. Vậy Người đến chỗ Simon Phêrô, ông này thưa Người rằng: "Lạy Thầy, Thầy định rửa chân cho con ư?" Chúa Giêsu đáp: "Việc Thầy làm bây giờ con chưa hiểu, nhưng sau sẽ hiểu". Phêrô thưa lại: "Không đời nào Thầy sẽ rửa chân cho con". Chúa Giêsu bảo: "Nếu Thầy không rửa chân cho con, con sẽ không được dự phần với Thầy". Phêrô liền thưa: "Vậy xin Thầy hãy rửa không những chân con, mà cả tay và đầu nữa". Chúa Giêsu nói: "Kẻ mới tắm rồi chỉ cần rửa chân, vì cả mình đã sạch. Tuy các con đã sạch, nhưng không phải hết thảy đâu". Vì Người biết ai sẽ nộp Người nên mới nói: "Không phải tất cả các con đều sạch đâu".
Sau khi đã rửa chân cho các ông, Người mặc áo lại, và khi đã trở về chỗ cũ, Người nói: "Các con có hiểu biết việc Thầy vừa làm cho các con chăng? Các con gọi Ta là Thầy và là Chúa thì phải lắm, vì đúng thật Thầy như vậy. Vậy nếu Ta là Chúa và là Thầy mà còn rửa chân cho các con, thì các con cũng phải rửa chân cho nhau. Vì Thầy đã làm gương cho các con để các con cũng bắt chước mà làm như Thầy đã làm cho các con". Đó là lời Chúa.

Gẫm Lễ Đèn 3 ngày Tam Nhật Thánh (miền nam)

Gẫm Lễ Đèn 3 ngày Tam Nhật Thánh


(miền nam)



Kinh CTT, Kinh Tin-Cậy-Mến, Kinh An Năn Tội




Mười Lăm Sự Thương Khó Đức Chúa Giêsu

Thứ Nhất Thì Gẫm : Khi đã đến tuần ĐCG toan chịu chết mà chuộc tội cho thiên hạ, thì có một người trong môn đệ tên là Giudà, đã ở cùng ĐCG ba năm, hằng nghe lời lành Chúa dạy, cùng thấy phép lạ Chúa làm, nhưng mà nó sa chước quỷ dành, liền bán ĐCG cho quân Giudêu ba mươi đồng bạc. Mà ĐCG thương xót thiên hạ, mới phú mình chịu nạn, thì giã Đức Mẹ mà lên thành Giêrusalem. Song trước khi chịu nạn, thì đêm ấy ĐCG lấy chậu nước quỳ xuống rửa chân cho các thánh Tông đồ, cùng sa nước mắt mà rửa chân cho Giudà với, vì thương linh hồn nó. Đoạn ĐCG truyền phép Thánh Thể để nuôi linh hồn chúng tôi.
Khi gẫm bấy nhiêu sự thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, cám đội lòng nhân từ ĐCG, trước khi lià con, thì trối để lương thực thiêng liêng, như của ăn ngon ngọt mĩ vị nuôi lấy linh hồn chúng tôi, khi còn ở chốn cách đày ; lại xin cho chúng tôi đặng lòng trong sạch sốt mến, mà chịu lấy ơn cực trọng là Mình Máu Thánh ĐCG, chớ bắt chước Giudà phạm sự thánh, ấy thật là bán ĐCG cho quân dữ là ma quỷ. Amen.

Thứ Hai Thì Gẫm : Khi ĐCG đã cám ơn ĐC Cha đoạn, thì Người mới lên Núi Olivitê, mà vào trong vườn Giếtsêmani. Khi ấy ĐCG đem ông thánh Phêrô, ông thánh Giacôbê và ông thánh Gioan theo cùng, thì Người dặn ba thánh Tông đồ ấy rằng : “Tao đi cầu nguyện nơi kia, mà khi Tao đi cầu nguyện đó, thì chúng bay hãy ngồi đây mà đợi”. Đoạn ĐCG nhớ đến những sự khốn khó mình phải chịu, mà phạt tạ ĐC Cha, vì tội lỗi thiên hạ sa phạm từ tạo thiên lập địa cho đến tận thế, thì bỗng chúc ĐCG lo buồn sầu não cho đến chết, liền sấp mình xuống đất mồ hôi máu chảy ra ròng ròng, cùng nguyện rằng : Lạy ĐC Cha ! bằng có lẽ gì cho đặng khỏi uống chén đắng này, thì Con xin cho khỏi ; nhưng mà Con chẳng dám theo ý riêng Con, một vưng theo ý Cha mà chớ. ĐCG đã nguyện ba lần như vậy. Khi ấy ĐC Cha sai Thiên Thần xuống an ủi ĐCG vào chịu nạn, mà chuộc tội cho thiên hạ đặng khỏi khốn nạn vô cùng.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương ĐCG bàng hoàng rũ liệt vì tội chúng tôi, xin cho chúng tôi lo buồn đau đớn tội lỗi chúng tôi như  ĐCG vậy. Amen.

Thứ Ba Thì Gẫm : Khi ĐCG đã cầu nguyện đoạn, thì Người phán cùng ba thánh Tông đồ rằng : Ay kẻ toan nộp Tao, thì nó đã đến gần. Khi ĐCG phán chưa kịp dứt lời, thì Giudà đã ra hiệu cho nó bắt kẻo lầm ; cho nên Giudà đến hôn mặt ĐCG, thì Người hỏi các thầy cùng quân lính rằng : Bây đi tìm ai ? Nó thưa rằng : Đi tìm Giêsu Nazarét. Vậy Chúa liền phán : Nầy là Tao. Nó nghe tiếng phán oai linh, liền kinh hãi mà ngã ra hết. Đoạn ĐCG cho nó chỗi dậy, mà phú mình cho nó ; thì nó liền đem lòi tói cùng dây da, mà buộc cổ và trói tay ĐCG. Bấy giờ ông thánh Pherô thấy sự hỗn hào, liền rút gươm ra, chém đứt tai một đứa đầy tớ thầy cả ; thì ĐCG quở ông thánh Phêrô, đoạn liền chữa tai thằng ấy đặng lành đã. Ai kể cho xiết những điều quân dữ làm khốn ĐCG ; kẻ thì nói lộng ngôn, kẻ thì đánh đòn, đứa thì giày đạp. Mà ĐCG chịu nhiều nỗi oan khiên ; song chẳng hề chối cãi lời gì, một làm thinh phú mình mặc nó, khác thể con chiên hiền lành chẳng hề mở miệng mà trách một lời ; lại các môn đồ bỏ Thầy mà trốn đi hết.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương Đức Chúa Giêsu chịu mang lòi tói vì tội chúng tôi, xin Chúa mở dây buộc cầm chúng tôi trong vòng tội lỗi, và ban ơn thêm sức cho chúng tôi, đặng vững chí bền lòng theo chân ĐCG cho đến trọn đời. Amen.

Thứ Bốn Thì Gẫm : Khi ĐCG đã phú mình trong tay quân dữ, thì nó dẫn Người đến nhà Anát ; đoạn nộp cho thầy cả, tên là Caipha. Bấy giờ những kẻ lớn đã tụ hội tại dinh thầy cả mà xét việc ĐCG. Khi ấy Chúa chịu những lời vu cáo, và nhiều kẻ chứng gian, nó ra sức nài hà cho đặng đoán Người phải chết, lại Người chịu một đứa đầy tớ thầy cả vả mặt. Bấy giờ thầy cả nghe ĐCG xưng mình là Con ĐC trời, tức thì xé áo mình ra và rằng : Ay nó đã nói lời phạm thượng, thì ta còn tìm chứng nào nữa ? Ai nấy nghe làm vậy, thảy đều đoán rằng : Đáng giết. Khi ấy, quân dữ đua nhau làm những sự khổ ngược cho ĐCG : miệng nó nói lời lộng ngôn, tay nó thì xỉ vả ; đứa thì giày đạp, đứa lại kéo lôi ; nó lại vỗ ngang mặt Người, cùng lấy khăn bịt mặt mà đánh và nhạo rằng : Đố Kitô, hãy nói tiên tri cho chúng ta biết ; kẻ đánh mày là ai ? Lại ai ngờ ông thánh Phêrô đã quyết đồng sanh đồng tử cùng Chúa, mà trong đêm ấy chối Chúa ba lần ! Song le ĐCG thương, mà trở mặt ra xem ông thánh Phêrô, bấy giờ người ra ngoài thảm thiết, ăn năn khóc lóc cho đến trọn đời.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương Đức Chúa Giêsu đã chịu sỉ nhục khốn cực ghe đàng vì tội chúng tôi. Xin Chúa ban ơn giúp sức cho chúng tôi đặng chịu những sự phao vu nhạo báng cho bằng lòng, cùng mạnh sức vững lòng xưng đạo thánh Chúa ra trước mặt thiên hạ. Amen.

Thứ Năm Thì Gẫm : Khi Giudà xem thấy ĐCG chịu án tử hình, thì nó đau đớn buồn bực, liền đem bạc ấy trả lại cho các thầy ; đặng ngã lòng trông cậy, trở ra lấy dây thắt cổ mình mà chết khốn nạn. Mà khi đã rạng ngày, thì quân dữ đem ĐCG ra khỏi nơi giam cầm, mà dẫn Người qua ngã ba đàng thành Giêrusalem, cho đến dinh quan trấn thủ là Philatồ mà nộp Người. Vậy quan ấy tra hỏi căn do, mới biết Người chẳng có tội gì, cho nên quan ấy có ý muốn tha, mà quân Giudêu ngăn can chẳng chịu. Vậy khi Philatồ nghe rằng : ĐCG là người xứ Galilê, thì quan liền  dạy giao Người cho vua Hêrôđê xét. Mà vua ấy đã nghe danh Chúa, nên khi thấy Người, liền mừng rỡ, có ý trông cho đặng xem phép lạ Người làm. Song khi vua ấy hỏi, thì ĐCG chẳng thưa lại lời gì, một làm thinh nín lặng, thì vua ấy chê rằng : người này nào biết điều gì ? Liền dạy lấy áo trắng mặc cho, chỉ là người dại. Cùng dạy trả cho quan Philatồ. Khi quan ấy trông thấy ĐCG đến thì có lòng thương, muốn cứu lấy Người cho khỏi chết, song nhát sợ e mất lòng dân, cho nên chẳng dám. Lại quan Philatồ đã biết hễ đến lễ Phanxica, thì dân Giudêu quen xin tha một người tù, vậy quan Philatồ hỏi chúng nó rằng : Một là Baraba, là đứa trộm cướp, cùng có tội giết người, hai là Giêsu Kitô, bay muốn cho tao tha ai ? Nó liền thưa cả tiếng rằng : Xin tha Baraba, mà đóng đinh Giêsu trên thánh giá.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương Đức Chúa Giêsu chịu gọi là người dại dột, cùng thua kém chẳng bằng Baraba. Chớ chi chúng tôi đặng bắt chước ĐCG : Khi nào người ta kể ta là kẻ dại vì đạo Chúa, thì phải vui lòng, cùng đừng bắt chước quân Giudêu chuộng Baraba hơn ĐCG, là ưng theo dõi tà ma, thịt mình, thế tục, hơn yêu chuộng luật phép ĐC trời. Amen.

Thứ Sáu Thì Gẫm : Khi Philatồ nghe lời quân Giudêu gắn bó nài xin tha Baraba, thì liền phú ĐCG cho quân lính đánh đòn cho đẹp lòng dân Giudêu, có ý cho nó thấy Người phải đòn bọng, hoặc là có ngớt cơn giận mà thương Người chăng. Vậy thì quân ấy lột áo ĐCG ra, trói vào cột đá, đổi thay nhau mà đánh, thì số đòn ấy ai kể cho cùng ! Cả và mình ĐCG đều nứt nở chẳng còn nơi nào lành, thấy những xương bày ra, đã nên là chua xót ! Ay mặt mũi oai nghi tốt lành làm cho các thánh Thiên thần đặng vui mừng, mà rày chẳng còn hình tượng người ta nữa. Lại dầu nó đã mỏi tay, và mình Người chẳng còn nơi nào lành, vì những vết tích chồng chập sưng súp đầy cả mình, song nó cũng gắng sức mà đánh cho hết sức thì mới thôi. Mà ĐCG chẳng hề than van nan trách, mà lại cón muốn chịu hơn nữa vì tội chúng tôi.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương Đức Chúa Giêsu chịu roi vọt thẹn thuồng, cùng điều độc dữ làm hư nát thịt mình cực thanh cực thánh, cũng vì tội chúng tôi hay mê đắm theo đàng sung sướng cho thân xác mọi bề. Vậy xin Chúa ban ơn thêm sức cho chúng tôi yêu việc hãm mình, biết đàng lánh tội, cho linh hồn và xác chúng tôi đều nhờ ơn giữ gìn cho vẹn sạch. Amen.

Thứ Bảy Thì Gẫm : Khi quân dữ đánh ĐCG đoạn, thì nó cho Người đi lấy áo mình mà mặc, cho nên ĐCG phải đi qua giữa quân ấy, thì chịu nhiều điều xỉ nhục. Mà bởi dấu lằn còn mới, thì máu chảy ra, mà áo thì dính lấy thịt mình ĐCG, song lòng quân ấy hãy còn chưa phỉ, tìm cách lạ làm khổ sở cho ĐCG. Vậy nó lột áo Người ra một lần nữa, cùng lấy một tấm áo đỏ mà mặc cho Người, và lấy gai khoanh tròn, giả làm như mũ triều thiên đóng vào đầu ĐCG. Có gai thì thấu vào óc, có gai thì thấu vào trán, cho nên máu chảy xuống dầm dề. Nó lại lấy nứa làm gậy mà cho Người cầm, đoạn nó đứng vây xung quanh mà quỳ gối nhạo rằng : Lạy vua Giudêu ! Đứa thì vỗ ngang mặt, đứa thì vả má, đứa thì lấy gậy nứa Người cầm mà đánh trên đầu Người. quân dữ ấy đua nhau ra sức mà làm cho ĐCG phải khốn hơn nữa.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương Đức Chúa Giêsu chịu đội mão gai thể ấy, đã nên là độc địa bạc ác và xấu hổ quá lẽ, cho đặng phạt tạ ĐC Cha vì tội kiêu ngạo chúng tôi. Xin cho chúng tôi đặng lòng khiêm nhượng chịu lụy Chúa mọi đàng, cho ngày sau đặng đội mũ triều thiên ở trên trời ; lại xin thờ phượng ĐCG là Vua Thật trên trời dưới đất, cùng xin Chúa sửa trị trong linh hồn chúng tôi. Amen.

Thứ Tám Thì Gẫm : Khi Philatồ thấy quân độc ác làm khốn ĐCG thới quá thì động lòng thương ; mà ngờ là dân xem thấy hình tượng ĐCG khốn cực làm vậy, hoặc là trở lòng thương mà tha chăng, thì đem ĐCG lên nơi cao trước mặt dân Giudêu, mà rằng : Ay là Người ! Dân liền kêu cả tiếng rằng : Đem đi giết ! Đóng đinh vào thập giá mà chớ. Philatồ lại rằng : Tao đóng đinh vua bay làm sao ? Dân liền thưa rằng : Chúng tôi có một vua Xêxarê mà chớ. Bấy giờ Philatồ thấy việc mất công lại sanh sự hỗn hào, thì lấy nước rửa tay mà rằng : Tao chẳng có lỗi gì về sự đổ máu người nhân đức này đâu. Nó liền kêu rằng : Dầu là máu người này đổ trên đầu chúng tôi, cùng con cháu chúng tôi, thì chúng tôi cam chịu. Bấy giờ quan Philatồ sợ dân cáo mình phải mất chức chăng, thì phú ĐCG cho nó đem đi giết.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương Đức Chúa Giêsu vô tội mà chịu đoán giết . Xin cho chúng tôi bằng lòng chịu những sự nhiếc nhóc nhạo cười trái lẽ, chớ bắt chước quân Giudêu chẳng nhìn ĐCG. Amem.

Thứ  Chín Thì Gẫm : Khi Philatồ đã phú ĐCG cho quân bạo ngược ấy, thì nó cởi áo đỏ ra, mà cho mặc áo Người lại ; cho nên những vết tích lại nứt nở ra một lần nữa, thì càng đau đớn quá trí khôn lường. Đoạn nó bắt ĐCG vác cây Thánh giá nặng lắm ; mà bởi vì Người đã yếu nhọc, mồ hôi và máu chảy ròng ròng dọc đường, cả và mình thì sưng súp nứt nở, cho nên ngã xuống đất nhiều lần. Mà những quân dẫn Người thì nó nhiếc mắng, giày đạp giục dậy đi cho chóng. Lại bởi sợ Người chết dọc đàng e chẳng đến nơi chăng, thì nó bắt một người tên là Simong vác đỡ thánh giá cùng ĐCG. Khi ấy có một người đàn bà, tên là Verônica, thấy ĐCG khốn cực thì thương, bèn trao bức khăn mà lau mặt Người, liền in hình tượng mặt mũi ĐCG vào trong khăn ấy. Lại cũng có nhiều người đi theo đô hội mà coi ; song có một ít người phụ nữ có lòng nhân đức thì buồn sầu khóc lóc mà đi theo Người, thì ĐCG liền trở mặt lại mà phán rằng : Ớ con thành Giêrusalem, bay chớ khóc thương Tao làm chi, hãy khóc thương bay cùng con cháu bay ngày sau phải khốn mà chớ ! Khi ấy ĐCG sức thì đã mòn, thở chẳng ra hơi, mà Thánh giá thì nặng nề đè vai Người xuống, mồ hôi và máu chảy ra cuồn cuộn, rưới khắp dọc đàng thành Giêrusalem.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương Đức Chúa Giêsu chẳng nệ nghiêng vai vác Thánh giá rất nặng, là gánh lấy tội lỗi chúng tôi. Chớ chi chúng tôi hết lòng ghét chừa tội lỗi, cùng vác thánh giá theo chân ĐCG, thì mới đặng gọi là con Chúa. Amen.

Thứ Mười Thì Gẫm : Khi ĐCG lên Núi Calvariô, là nơi quan xử kẻ có tội, thì quân dữ lấy mộc dược và mật đắng chế vào rượu mà cho Người uống ; đoạn nó lột áo ĐCG ra một lần nữa, thì những nơi vết tích máu lạy chảy ra. Nó liền bắt ĐCG nằm ngửa trên cây Thánh giá, mà lấy đinh sắt đóng chân tay độc dữ quá chừng, cho nên đau đớn lắm. Bấy giờ quan dạy lấy tấm ván có thích chữ rằng : Giêsu Nazarét là vua nước Giudêu, mà đóng vào trên cây Thánh giá ; quan có ý làm cho xấu hổ. Song ý mầu nhiệm ĐC Trời để thích chữ ấy cho thiên hạ đặng biết, ĐCG là vua thật nước Giudêu, cùng các nước thế gian. Đoạn nó kéo Thánh giá lại cho đến lỗ ; mà bởi dựng lên nặng nề lắm, cho nên rúng động cả và mình ĐCG, máu chảy xuống chứa chan. Bấy giờ quân lính chia áo ngoài Người ra, bắt thăm mà lấy. Khi ấy những kẻ đầu mục, cùng những người hay chữ nghiã , cùng quân lính và kẻ qua đàng đều nói phạm thượng, lắc đầu nhạo cười ĐCG rằng : Hãy cứu lấy mình. Ví bằng mày phải là Con ĐC Trời, thì hãy xuống khỏi cây thập giá, thì chúng ta mới tin. Song ĐCG ngửa mặt lên xin ĐC Cha tha tội cho nó, vì nó lầm chẳng biết.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương Đức Chúa Giêsu chịu nạn chịu chết trên cây Thánh giávì tội chúng tôi, xin cho chúng tôi đóng đinh xác thịt, tình tư dục, lòng giận lòng ghét, cùng các tội lỗi chúng tôi làm một cùng Thánh giá ĐCG, lại xin bắt chước ĐCG mà tha thứ cho kẻ thù nghịch cùng chúng tôi. Amen.

Thứ Mười Một Thì Gẫm : Khi ĐCG chịu đóng đinh giữa hai người trộm cướp, thì một đứa bên tả nhạo báng Người rằng : Ví bằng mày là Con ĐC Trời, sao chẳng cứu lấy mình và chúng ta với ? Bấy giờ người bên hữu mắng nó rằng : Ta là kẻ có tội đáng chịu gia hình, mà Người này nào có tội gì ? Đoạn trở mặt lại cùng ĐCG mà rằng : Lạy Chúa, khi Chúa về nước thiên đàng, xin nhớ đến tôi cùng. Thì ĐCG trở mặt lại mà phán rằng : Thật hôm nay, mầy sẽ đặng lên nơi vui vẻ cùng Tao. Sau nữa Rất Thánh Đức Bà mắng tiếng đem Con đi giết, thì Đức Mẹ đi theo dấu máu Con rơi dọc đàng, cùng nghe tiếng búa đóng đinh Con, thì đau đớn xót xa trong lòng như chịu đóng đinh vậy. bấy giờ ĐCG thấy Đức Mẹ đứng gần Thánh giá cùng ông thánh Gioan, thì trối phú Đức Mẹ làm Mẹ ông thánh Gioan, và trối cho ông thánh Gioan làm con Đức Mẹ. Khi Đức Mẹ nghe lời trối thể ấy, thì lo buồn đau đớn lắm, vì đã hẳn biết một ít nữa chẳng còn thấy Con ở cùng. Khi ấy là giờ ngọ, mà cả và trái đất liền hóa ra tối tăm cho đến giờ mùi. Ay mặt trời ẩn sự sáng mình, chẳng chịu soi những sự xấu hổ khốn nạn Chúa trời đất muôn vật phải chịu vì tội thiên hạ.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương Đức Chúa Giêsu chịu nghe những lời khích báng cười chê vì tội chúng tôi, cùng đội ơn Chúa đã tha tội cho người trộm đặng được rỗi linh hồn ; thì xin Chúa cũng tha tội lỗi chúng tôi, là kẻ đã vô ơn bội nghiã ; lại xin cho chúng tôi đặng làm con Đức Mẹ như ông thánh Gioan, hầu ngày sau được ở bên hữu ĐCG trên nước thiên đàng. Amen.

Thứ Mười  Hai Thì Gẫm : Khi ĐCG còn đứng trên cây Thánh giá, ở lặng cầu cùng ĐC Trời thầm thĩ đoạn, thì Người kêu cả tiếng rằng : Ớ Cha tôi, nhơn sao Chúa bỏ con ! ĐCG kêu làm vậy, cho thiên hạ đặng biết Người đã chịu ghe sự khốn khó hết sức mà phạt tạ ĐC Trời, nhưng mà lòng còn muốn chịu khốn hơn nữa, cho loài người ta đặng nghiã lại cùng Chúa. Khi ấy ĐCG yếu nhọc, cả và mình thì mướt máu, mà kêu rằng : Khát khao, tức thì có một người quân lính lây giấm mà đưa cho Người uống. Bấy giờ các việc đã ứng nghiệm lời thánh Tiên tri, cùng đã y như lệnh ĐC Cha dạy, thì ĐCG phán rằng : Đã đoạn. Ay là việc chuộc tội cho thiên hạ đã hoàn tất.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương Đức Chúa Giêsu khát khao phần rỗi chúng tôi, cho nên đã làm việc chuộc tội hoàn tất ; xin cho chúng tôi chớ bắt chước quân dữ lấy giấm chua mật đắng cho ĐCG uống, ấy là chớ làm tội lỗi mất lòng Chúa nhân từ vô cùng. Amen.

Thứ Mười Ba Thì Gẫm : Khi ĐCG đãchảy hết máu mình ra, mặt mũi xanh xao, con mắt thì nhắm lại, còn một chút hơi mà thôi, song bởi ý Người muốn tỏ ra cho thiên hạ đặng biết, Người liều mình mà cứu lấy loài người ta, cùng dạy ta cách chết an, như đã dạy ta về đàng sống thuận, thì ĐCG ngửa mặt lên, mở con mắt xem trời, mà kêu cả tiếng rằng : Con phú linh hồn Con ở tay Đức Chúa Cha. Đoạn gục đầu nhắm mắt, linh hồn lià xác. Tức thì màn trong đền thờ xé ra làm hai, đất liền động, đá vỡ tan tác, mồ mả mở ra, nhiều xác thánh đời xưa bây giờ liền sống lại. Ay trời đất muôn vật thương tiếc Con Thiên Chúa hằng sống dựng nên muôn loài, rày chịu chết trên cây thánh giá.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương Đức Chúa Giêsu cùng đội ơn Cha Cả, đã chịu chết vì tội con dữ là chúng tôi ; mà chúng tôi khi thấy sự khốn khó Chúa đã chịu vì một lòng thương yêu, mà chúng tôi chẳng động lòng thống thiết mà còn dám phạm tội, thật thì chúng tôi cứng hơn là đá bội phần mà chớ. Vậy xin Chúa nhỏ xuống một giọt máu châu báu vào lòng chúng tôi, cho đặng trở nên mềm mại mà kính mến Chúa trên hết mọi sự. Amen.

Thứ Mười Bốn Thì Gẫm : Linh hồn ĐCG ra khỏi xác mà xuống ngục tổ tông, viếng thăm an ủi các thánh ở đó, đợi trông ĐCG ra đời chuộc tội cho thiên hạ bấy giờ các thánh ấy đặng vui mừng là thể nào ! Khi ấy có quan cai cùng quân canh giữ xác Người, xem thấy đất động, cùng nhiều sự lạ khác, thì sợ hãi mà rằng : Người này thật là Con ĐC Trời. Lại nhiều kẻ trong dân khi thấy các sự lạ ấy, thì trách mình đánh ngực mà trở về nhà lo buồn đau đớn trong lòng, cám thương người vô tội mà chịu khổ hình cho đến chết dường ấy. 
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, xin Đức Chúa Giêsu thương xót chúng tôi ở thế này như nơi tù rạc, hằng ngóng trông ngày nào linh hồn chúng tôi ra khỏi chốn rạc ràng, đặng xem thấy mặt ĐCG như các thánh ở ngục Tổ tông xưa. Amen.

Thứ Mười Lăm Thì Gẫm : khi ĐCG còn ở trên cây thánh giá, có một người quân lính lấy đòng đâm cạnh nương long ĐCG, máu cùng nước liền chảy xuống, đã nên ứng nghiệm lời thánh Tiên tri đãphán : Đến ngày sau nó sẽ thấy Đấng thuở trước nó đã đâm. Song xác ĐCG chẳng biết đau, vì đã sinh thì, nhưng mà Đức Mẹ đau đớn như lưỡi đòng thâu qua lòng vậy, vì thấy quân dữ chẳng thương Con mình khi còn sống, lại chẳng thương khi đã qua đời. Bấy giờ có hai người danh vọng đã làm môn đệ thật ĐCG, một là ông thánh Giuse, hai là ông thánh Nicôđêmô, hạ xác ĐCG mà phú ở trong tay Đức Mẹ, mà Đức Mẹ than khóc thương Con chẳng có khi đừng. Đoạn lấy thuốc thơm tho mà xức xác ĐCG, và để trong lòng Đức Mẹ với, vì Đức Mẹ đau đớn thương Con thảm thiết lắm. Đoạn táng vào trong huyệt đá mới.
Khi gẫm bấy nhiêu sự, thì nguyện một kinh ĐC Trời, mười kinh Đức Bà, thương ĐCG chịu lưỡi đòng đâm cạnh nương long, như mạch suối thiêng liêng tuôn xuống mọi ơn mọi phước. Lại xin cho chúng tôi hằng nhớ đến sự thưng khó ĐCG, mà tích để trong lòng chúng tôi, cho đặng hóa nên người mới, mà ghét tội lỗi rên hết mọi sự ghét, cùng hết lòng kính mến mà đền ơn trả nghiã cho ĐCG vì đã hết lòng yêu dấu chúng tôi dường ấy. Amen.



Đọc : Kinh Lạy Nữ Vương.



          Kinh Vật Mọn Hèn :
Chúng tôi là vật mọn phàm hèn, mà cả lòng lạy ĐCG chí tôn chí đại là Chúa chúng tôi. Chúng tôi nhớ đến sự thương khó ĐCG xưa chịu ba mươi ba năm vì chúng tôi, thì trong lòng chúng tôi thảm thiết, kinh khủng, nhuốc nha ; mà chúng tôi có ngày nào đặng trả nghiã ĐCG cho nên. Thuở xưa khi ĐCG chịu tội chịu chết, thì trời đất u ám động địa, sầu não núi non là đá vỡ ra tan tác, còn thương Chúa sanh muôn vật ; huống mà chúng tôi chẳng thương Cha Cả thì sao ? Ấy Máu Thánh Cha Cả đã chảy ra hết vì tội con dữ là chúng tôi. Mà chúng tôi thấy Cha thương con dường ấy chẳng có khi đừng nước mắt chảy ra ăn năn tội lỗi đã phạm cùng ĐCT ; ấy thật bởi tội chúng tôi, cho nên ĐCG xuống thế liều mình chịu đóng đinh chịu chết làm vậy. chúng tôi xin hằng kính mến ĐCG, hằng theo chân ĐCG, mà tích năm dấu Thánh Mình ĐCG vào ở trong lòng chúng tôi.
Chúng tôi lạy ơn dấu thánh chơn tả ĐCG
Vì tội chúng tôi.
Chúng tôi lạy ơn dấu thánh chơn hữu ĐCG
Vì tội chúng tôi.
Chúng tôi lạy ơn dấu thánh tay tả ĐCG
Vì tội chúng tôi.
Chúng tôi lạy ơn dấu thánh tay hữu ĐCG
Vì tội chúng tôi.
Chúng tôi lạy ơn dấu thánh cạnh nương long ĐCG.
Vì tội chúng tôi.



THAN KINH (LỄ ĐÈN)



Thẩm phán kinh (lễ đèn nhứt )

THƯƠNG ÔI !
Đến ngày Chúa nổi cơn thịnh nộ/ Ngọn cờ vua cả phút trương ra/ Thánh giá mầu nhiệm chói lòa/ Bỗng chúc thế gian ra tro mạt/ Ay sự rất nên khủng khiếp/ Là khi quan xét ngự trường/ Sẽ tra hỏi mọi đường / Thật rất nên là nhặt/ Loa thần kíp giục/ Tiếng lạ nổi rân/ Thấu mồ mả muôn dân / Bắt tựu trường phán xét / Kinh hoàng thay sự chết / Rung động bấy đất trời / Loài người khi đã sống lại / Phải tề tựu hầu thưa Quan xét / Sổ bộ đà ghi chép / Bấy giờ mới đem ra/ Trong ấy biên mọi việc chánh tà/ Quan cứ đó mà tra người thế/ Ay vậy Chúa ngự ra giám thị/ Sự ẩn vi thôi mới tỏ bày/ Chẳng để sự gì tây/ Mà chẳng gia phần phạt/ Khốn thân tôi đã nên túng ngặt/ Khi ấy hầu thưa thốt làm sao?/  Biết cậy ai bênh vực chữa bàu?/ Người nhân đức cũng chưa đặng vững/ Lạy Vua rất oai nghi kinh khủng/ Là Đấng hay cứu vớt làm ơn/ Chúa vốn rất thật nguồn nhơn/ Xin cứu tôi như vậy/ Lạy Đức Chúa Giêsu chí đại/ Chúa lòng lành xin nhớ đến tôi/ Bởi vì tôi Chúa mới ra đời/ Xin đừng hủy hoại tôi ngày ấy/ Chúa tìm tôi/ Mỏi mệt ngồi khôn dậy/ Chúa chuộc tôi/ Chịu Thánh giá khổ hình/ Rất trọng công linh/ xin đừng uổng phí/ Lạy Quan xét chí công trừng trị/ xin ban ơn tha thứ tội khiên/ Xin Chúa thương xem/ Trước ngày thẩm phán/ Tôi kêu van khác nào tù phạm/ Bởi tội nên hổ thẹn mặt tôi/ Muôn trông Chúa nhậm lời/ Mà nhiêu dong tôi tớ/ Kẻ có tội Chúa đà tha thứ/ Cùng kẻ trộm Chúa đã nhậm lời/ Lại Chúa đã cho tôi/ Đặng nhờ ơn trông cậy/ Lời cầu tôi tuy là vụng dại/ Chúa tốt lành xin hãy duông tình/ Kẻo phải hỏa hình/ Đời đời thiêu đốt/ Xin hiệp cùng con thảo làm một/ Rẽ tôi ra khỏi đoan hung/ Hầu cho đặng hiệp cùng/ Kẻ bên tay hữu/ Khi Chúa đã phạt đoàn quân dữ/ Chịu thiêu đốt ngọn lửa nồng nàn/ Xin gọi tôi vào hàng/ Cùng những người hồng phước/ Tôi cầu xin sấp mình kinh khiếp/ Lòng ăn năn tan nát dường tro/ Xin Chúa khấng lo/ Chung cùng tôi tớ/ Oi! Ngày thật nên lo sợ/ Phải khóc lóc ăn năn/ Khi loài người bởi đống tro tàn/ Xác thịt liền sống lại/ Tội nhân sẽ kinh hãi/ Khi chịu án đoán phân/ Lạy Chúa tôi Cứu Thế khoan nhân/ Xin tha thứ chúng tôi ngày ấy/ Ay vậy lại xin cho/ Các Đẳng linh hồn/ Đặng lên chốn nghỉ an/ Muôn đời tiêu sái/ Amen.
Đoạn than:
Chúng con lạy ơn Đức Chúa Trời, xin Chúa thương đến chúng con là kẻ Đức Chúa Giêsu rất yêu dấu lắm, cho nên đã phú mình ở tay quân dữ,cùng đã chịu đóng đinh trên cây Thánh giá, và chịu chết vì chúng con. Amen.



Thánh Giá hình (lễ đèn nhì)

Ớ ngọn cờ rực rỡ chói lòa/ vua trời đất kéo lên làm lịnh/ Là ý nhiệm thẳm sâu cao trọng/ Thánh giá tỏ bày trước mặt ta/ Đấng tạo sanh liều mình chịu nạn/ Chết trên Thánh Giá rất thiết tha/ Khi Chúa chịu treo/ trên cây hình khổ/ Để nên mạch sống/ Cho loài người ta/ Quân dữ kia lại lấy lưỡi đòng/ Đâm thấu vào nương long Chúa/ Máu và nước ròng ròng chảy xuống/ Cùng thêm nhiều nỗi xót xa/ Khác chi mạch nước thiêng mầu nhiệm/ Rửa tội khiên khắp cả loài ta/ Ay lời ca Đa-vít thánh vương/ Phán tiên tri, rày đà ứng nghiệm/ Người rằng: sao các dân dấy loạn?/ Dùng khổ hình giết Đấng chí tôn/ Nay Thánh Giá hóa nên của quới/ Làm ngai ngự Chúa trị càn khôn/ A Thánh Giá quới trọng tốt lành/ Thật là cây báu châu chí thánh/ Đã dầm nhuốm sắc màu rực rỡ/ Là bưủ huyết vua cả thiên đàng/ Ớ cây cao trọng khôn lường/ Trong trái đất cây nào dám ví!/ Vì bởi cây này đã đáng/ Chở mình Chúa rất trọng rất sang!/ Ớ cây phước lộc là dường nào!/ Đặng con Đức Chúa Trời treo đó/ Mà làm của lễ tế vô giá/ Dưng trót mình chuộc tội muôn dân/ Hỏa ngục thì kinh khủng/ Trời đất đặng vui mừng/ Loài người đời đời khỏi khốn/ Nhờ cây có phước vô ngần!/ A Thánh Giá chúng con kính thờ/ Neo thần vững vàng/ Chúng con trông cậy/ Một Thánh giá vô cùng phép tắc/ Lòng chúng con yêu mến tin thành/ Đều nhờ sự thương khó Chúa con/ Lòng cung kính sấp mình khẩn nguyện/ Người nhân đức ban ơn thêm sức/ Kẻ tội khiên cải dữ về lành/ Kính lạy Chúa Ba Ngôi/ Đáng mọi loài kính tôn khâm phục/ Khắp thảy trên trời dưới đất/ Phải phượng thờ tin kính hết lòng/ Xin vì phép Thánh giá nhiệm mầu/ Cho chúng con đặng nhờ phần rỗi/ Sau đặng tới tiêu dao thiên quốc/ Là nước Chúa hưởng phước vô cùng/ Amen.



Thánh mẫu thương khó kinh (lễ đèn ba)

THƯƠNG ÔI !
Đức Mẹ sầu bi/ Đau lòng thảm thiết/Đứng gần Thánh Giá/ Thấy dựng treo con/ Lụy ngọc chứa chan/ Gan vàng nứt nở/ Lòng Bà khác nữa/ Mũi nhọn thâu qua/ Đau đớn thiết tha/ Buồn sầu thống thiết/ Xưa khen Bà có phước/ Sinh con một Chúa Cha/ Nay buồn bực xót xa/ Cùng trần phiền đỗi ấy/ Mẫu từ, khi xem thấy/ Con cao sang phải chịu nhục hình/ Mẹ rất đỗi thống tình/ Thêm phiền muộn võ vàng khí sắc/ Ai ai trong trời đất/ Bằng xem thấy Mẹ Chúa Trời/ Chịu cực khổ dường này/ Mà chẳng lụy lưu duồng Mẹ?/ Bằng ai suy nghĩ/ Thấy Mẹ sinh con Đấng Chí Tôn/ Đau đớn duồng con/ Lẽ nào chẳng thảm sầu với Mẹ?/ Xem thấy Con cứu thế/ Lòng nhơn, nên phải chịu cực hình/ Bởi gánh tội dân mình/ Nên nỗi phải chịu đầu roi vọt/ Con dấu yêu có một/ Mẹ thấy Con thì đặng hỉ hoan/ Nay con trút linh hồn/ Khi lâm tử đã nên tất tưởi/
ÔI ÔI !
Mẹ buồn sầu xót xa Mẹ hỡi!/ Mẹ lànguồn đức thương yêu/ Xin cho con thống thiết bội nhiều/ Hầu được khóc than cùng Mẹ/ Xin đốt lòng con nóng nảy/ Mà thương mến Chúa chuộc con/ Ngửa trông Đức Mẹ giúp lời/ Cho con đẹp òng Thánh Tử/ Gắn vó xin cùng Thánh Mẫu/ Cho con nhờ thửa ơn này/ Là in dấu thánh Chúa con/ Ghi tạc vào lòng con khắn khắn/ Vì Chúa lòng thương nên khấng/ Chịu gian nan cực khổ vì con/ Xin chia hình khổ Con mình/ Cho con đặng chịu phần khốn khó/ Con còn sống bao lâu ở thế/ Xin ban ơn khóc với Mẹ lành/  Mà nhớ thương Chúa chịu đóng đinh/ Thìn một tiết chớ hề sai chạy/ Bên Thánh Giá đứng gần với Mẹ/ Sự ước ao con mới phỉ lòng/ Là cho con nhờ phước hiệp cùng/ Ngõ đặnghòng khóc than cùng Mẹ/ Lạy Đồng Trinh cao quang Thánh nữ/ Sạch hơn các nữ trinh đồng/ Xin Mẹ đừng từ rãy con hèn/ Nguyện đặng khóc than với Mẹ/ Xin giúp con công nông chớ nệ/ Mà mến suy sự chết Chúa con/ Hầu có phần thương khó cùng Người/ Và cám nhớ mọi nơi thương tích/ Cho con đặng động lòng thương tiếc/ Mà gẫm suy thương tích Chúa con/ Hằng ấp yêu Thánh Giá đừng nguôi/ Nhờ bửu huyết Chúa Con rưới đượm/ Hầu khỏi ngọn nồng nàn hỏa diệm/ Xin Đồng Trinh Thánh Nữ chữa bàu/ Nghe án hình đoán định ngày sau/ Khi Chúa ngự xuốngtrường thẩm phán/ Dám xin Chúa Giêsu thương đến/ Mà ban cho Thánh Mẫu phù trì/ Khi linh hồn lìa khỏi thế này/ Lãnh phần thưởng toàn công thắng trận/ Khi xác phàm chết đoạn/ Xin Chúa thương đoái đến linh hồn/ Đặng lên chốn thiên đàng/ Hằng hưởng phước thiên đàng tiêu sái/ Amen.

Chủ Nhật, ngày 13 tháng 4 năm 2014

Chúa Nhật Mùa Chay Năm A _ Lễ Lá

13/04/2014
Làm phép Lá:
BÀI PHÚC ÂM:  Mt  21, 1-11
"Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi các ngài đến gần Giêrusalem, vào địa hạt Bếtphaghê, giáp núi Cây Dầu, Chúa Giêsu sai hai môn đệ đi và bảo rằng: "Các con hãy đến làng trước mặt kia, sẽ gặp ngay một con lừa mẹ cột ở đó với con lừa con. Các con hãy mở dây, dẫn về đây cho Thầy; và nếu có ai bảo các con điều gì, thì hãy nói: Chúa cần đến chúng, và Ngài sẽ gởi trả lại ngay". Mọi việc này xảy ra để ứng nghiệm lời tiên tri đã phán:
"Các ngươi hãy bảo thiếu nữ Sion rằng: Kìa vua ngươi nhân ái đến cùng ngươi, ngồi trên lừa mẹ và lừa con, là con của con vật chở đồ".
Các môn đệ ra đi và làm theo lời Chúa Giêsu dạy bảo. Hai môn đệ dẫn lừa mẹ và lừa con về, trải áo lên mình chúng và đặt Chúa ngồi lên trên. Phần đông dân chúng trải áo xuống đường, kẻ khác thì chặt nhành cây trải lối đi. Dân chúng kẻ thì đi trước, người theo sau tung hô rằng: "Hoan hô con vua Đavit! Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến. Hoan hô trên các tầng trời!"
Khi Ngài vào thành Giêrusalem, thì cả thành phố náo động và nói rằng: "Người đó là ai vậy?" Dân chúng trả lời rằng: "Người ấy là Tiên tri Giêsu, xuất thân từ Nadarét, xứ Galilêa".  Đó là lời Chúa. 

THÁNH LỄ
 Mt 27, 11-54
C. Khi ấy, Chúa Giêsu đứng trước tổng trấn †Phongxiô Phi-latô, và quan hỏi Người rằng:
S. "Ông có phải là Vua dân Do-thái không?"
C. Chúa Giêsu đáp:
LM: "Ông nói đúng!"
C. Nhưng khi các thượng tế và kỳ lão tố cáo Người thì Người không trả lời chi cả. Bấy giờ Philatô bảo Người:
S. "Ông không nghe thấy tất cả những điều họ tố cáo ông sao?"
C. Chúa Giêsu cũng không đáp lại về một điều nào, khiến quan tổng trấn hết sức ngạc nhiên.

Vào mỗi dịp lễ trọng, quan tổng trấn có thói quen phóng thích cho dân một người tù tuỳ ý họ xin. Lúc ấy có một phạm nhân nổi tiếng tên là Baraba. Vậy Philatô nói với dân chúng đã tụ tập lại đó rằng:
S. "Các ngươi muốn ta phóng thích ai, Baraba hay Giêsu mà người ta vẫn gọi là Kitô?"
C. Quan biết rõ chỉ vì ghen ghét mà chúng đã nộp Người. Vậy trong khi quan ngồi xét xử, bà vợ sai người nói cùng quan rằng:
S. "Xin ông đừng can thiệp gì đến vụ người công chính ấy,vì hôm nay trong một giấc chiêm bao, tôi đã phải đau khổ rất nhiều vì người ấy". 
C. Nhưng các thượng tế và kỳ lão xúi giục dân xin tha Baraba và giết Chúa Giêsu. Quan lại lên tiếng hỏi họ:
S. "Trong hai người đó các ngươi muốn ta phóng thích ai?"
C. Họ thưa:
S. "Baraba!"
C. Philatô hỏi:
S. "Vậy đối với Giêsu gọi là Kitô, ta phải làm gì?"
C. Họ đồng thanh đáp:
S. "Đóng đinh nó đi!" 
C. Quan lại hỏi:
S. "Nhưng người này đã làm gì nên tội?"
C. Chúng càng la to:
S. "Đóng đinh nó đi!"
C. Bấy giờ Philatô thấy mất công, lại thêm náo động, nên ông lấy nước rửa tay trước mặt dân chúng và nói:S. "Ta vô can về máu người công chính này, mặc kệ các ngươi".
C. Toàn dân đáp:
S. "Hãy để cho máu nó đổ trên chúng tôi và trên con cái chúng tôi".
C. Bấy giờ quan phóng thích Baraba cho họ, còn Chúa Giêsu thì trao cho họ đánh đòn, rồi đem đi đóng đinh vào thập giá.

Bấy giờ lính tổng trấn liền điệu Chúa Giêsu vào trong công đường và tập họp cả cơ đội lại chung quanh Người. Họ lột áo Người ra, khoác cho Người một áo choàng đỏ, rồi quấn một vòng gai đặt trên đầu Người và trao vào tay mặt Người một cây sậy, họ quỳ gối trước mặt Người mà nhạo báng rằng:
S. "Tâu vua dân Do-thái!"
C. Đoạn họ khạc nhổ vào Người và lấy cây sậy đập trên đầu Người. Khi đã chế nhạo Người xong, họ lột áo choàng đỏ ra, mặc y phục cũ lại cho Người và điệu Người đi đóng đinh vào thập giá. Lúc đi ra, họ gặp một người thành Xyrênê tên là Simon, liền bắt ông vác đỡ thánh giá cho Người.

Họ đi đến một nơi gọi là Golgotha, nghĩa là Núi Sọ. Họ cho Người uống rượu hoà với mật đắng, Người chỉ nếm qua nhưng không muốn uống. Khi đã đóng đinh Người trên thập giá rồi, họ rút thăm chia nhau áo Người, để ứng nghiệm lời tiên tri rằng: "Chúng đã chia nhau áo Ta, còn áo ngoài của Ta, chúng đã bắt thăm". Rồi họ ngồi lại canh Người. Họ cũng đặt trên đầu Người bản án viết như sau: "Người này là Giêsu, vua dân Do-thái". Lúc ấy, cùng với Người, họ đóng đinh hai tên trộm cướp, một tên bên hữu, một tên bên tả.

Những người đi ngang qua, lắc đầu chế diễu Người và nói:
S. "Kìa, ngươi là kẻ phá đền thờ và xây cất lại trong ba ngày, hãy tự cứu mình đi, nếu là Con Thiên Chúa, thì hãy xuống khỏi thập giá đi!"
C. Các thượng tế cùng luật sĩ và kỳ lão cũng chế nhạo Người rằng:
S. "Nó đã cứu được kẻ khác mà không cứu nổi chính mình! Nếu nó là vua dân Do-thái, thì bây giờ hãy xuống khỏi thập giá đi để chúng ta sẽ tin nó. Nó đã trông cậy Thiên Chúa, nếu Ngài thương nó thì bây giờ Ngài hãy cứu nó, vì nó nói"Ta là Con Thiên Chúa!"
C. Cả những tên cướp bị đóng đinh trên thập giá với Người cũng nhục mạ Người như thế. Từ giờ thứ sáu đến giờ thứ chín, khắp cả xứ đều tối tăm mù mịt. Vào khoảng giờ thứ chín thì Chúa Giêsu kêu lớn tiếng:
LM: "Eli, Eli, lamma sabachtani!"
C. Nghĩa là:
LM: "Lạy Chúa con, lạy Chúa con! sao Chúa bỏ con!"
C. Có mấy người đứng đó nghe vậy nói rằng:
S. "Nó gọi tiên tri Elia".
C. Lập tức một người trong bọn chạy đi lấy một miếng bọt biển, nhúng đầy dấm và cuốn vào đầu cây sậy và đưa lên cho Người uống. Nhưng có kẻ lại bảo:
S. "Hãy chờ xem Elia có đến cứu nó không?"
C. Đoạn Chúa Giêsu lại kêu lên lớn tiếng và trút hơi thở.
(Quỳ gối thinh lặng thờ lạy trong giây lát)

Bỗng nhiên màn đền thờ xé ra làm đôi từ trên xuống dưới, đất chuyển động, đá nứt ra. Các mồ mả mở tung và xác của nhiều vị thánh đã qua đời được sống lại. Và sau khi Chúa sống lại, họ ra khỏi mồ, vào thành thánh và hiện ra cùng nhiều người. Còn viên sĩ quan và những kẻ cùng ông canh giữ Chúa Giêsu, thấy đất chuyển động và các sự xảy ra, thì thất kinh sợ hãi và nói:
S. "Đúng người này là Con Thiên Chúa".  
Đó là lời Chúa.

Thứ Tư, ngày 09 tháng 4 năm 2014

Quý Soeurs dòng MếnThánh Giá Phan Thiết chia sẻ quà từ thiện và Khám bệnh phát thuốc tại Giáo xứ Cù Mi

DÒNG MẾN THÁNH GIÁ PHAN THIẾT PHÁT QUÀ MÙA CHAY
CHO NGƯỜI NEO ĐƠN VÀ KHUYẾT TẬT

XEM THÊM ẢNH
Sáng Chúa Nhật ngày 6/4/2014, Dòng Nữ tu Mến Thánh Giá Phan Thiết tổ chức khám bệnh phát thuốc và quà cho người nghèo khó nhân mùa Chay và Phục Sinh tại giáo xứ Cù Mi. “Chúng tôi đã trông thấy bao nhiêu người nghèo khó, bệnh tật , lang thang ... cần sự giúp đỡ của những người xung quanh, tiếp sức để giúp họ bớt vất vả, dù không đáp ứng cho hết những gì tôi trông thấy nhưng cũng làm tôi bớt đau xót hơn. Hạnh phúc sẽ đích thực hơn nếu nhân loại được chia sẻ tình thương và cùng nhau vui tình Chúa, ấm tình người.
Đó là lời chia sẻ của Sơ Maria Vũ Thị Vĩnh trong chuyến đi thăm và phát quà lần này.

Gíao xứ Cù Mi thuộc xã Tân Thắng, Huyện Hàm Tân, Tỉnh Bình Thuận.  Đời sống ngưi dân chủ yếu dựa vào  biển, ruộng và một số ít buôn bán nhỏ. Đây là giáo xứ vùng sâu, vùng xa và ngưi dân đã chứng kiến biết bao nỗi bất hạnh, nghèo khổ cả vật chất lẫn tinh thần.

 Các thiện nguyện, dược sỹ…đã đến từ sáng sớm để giúp các . Hôm nay niềm vui bừng tỏa trên từng gương mặt người bất hạnh.

Anh Trần Ngọc Cảnh không may chiến tranh đã cướp đi một bên tay trái và chân trái, vợ mất sớm để lại ba người con một mình anh khập khiễng chống chèo cháo rau nuôi nấng, bất hạnh đè lên bất hạnh, chẳng may do một lần sơ ý té vào ban đêm anh bị thêm chứng tai biến mà không có tiền chữa trị kip thời nên bệnh tình ngày càng nặng hơn. Anh tâm sự trong từng câu nói mà người nghe phải cố gắng lắm mới hiểu được nội dung ;Tôi thầm cầu mong sẽ có thêm nhiều đoàn từ thiện, nhiều nhà hảo tâm và mạnh thường quân đến giúp đở chúng tôi bớt khổ. Anh Vinh 50 tuổi, từ thuở lọt lòng đã mang chứng khiếm thính sáng nay cũng vui mừng nắm tay người này, vịn vai người kia ríu rít bằng ngôn ngữ kì diệu của mình và đưa đôi mắt biết ơn nhìn những người đã đến tận nơi đây để thắp lên sứ điệp thương yêu của Ngôi Hai Thiên Chúa. Bác Nguyễn Thị Sinh sau khi được khám bệnh, nhận thuốc và quà, bác hai tay ôm thùng mì, gói gạo, nho nhỏ vừa đủ nghe lời kinh quen thuộc Kính mừng Maria đầy ơn phước…”.

Lần lượt từng người trong đoàn người thưa dần, các Sơ vẫn cần mẫn, âm thầm dìu từng bước một, khiêng từng phần quà ra tận nơi cho người tàn tật. Nắng tháng tư tuy chói chang gắt gỏng thật đấy nhưng các Dì vẫn như men, như bánh dịu dàng với công việc của mình. Sơ Mad. Nguyễn Thị Nhung thỉnh thoảng dừng tay quệt mồ hôi nhưng nụ cười hầu như không bao giờ tắt Làm việc bác ái và cầu nguyện Chúa thứ tha tội lỗi là nỗ lực để cải thiện đời sống Sơ đã vẽ nên một bức họa sinh động Chúa Phục Sinh với lòng hân hoan và vui mừng trong ngày đặc biệt này.

Một chút quà  nhỏ bé nhưng gói trọn tất cả tấm lòng của quý trong Hội Dòng Mến Thánh Giá Phan Thiết con cái cùng một Cha trên trời. Cầu xin Chúa thương nâng sứ vụ bác ái tại Giáo phận miền quê chúng con.




Thục Oanh

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 4 năm 2014

Chúa Nhật Tuần V Mùa Chay Năm A

 06/04/2014
PHÚC ÂM:  Ga 11, 1-45
"Ta là sự sống lại và là sự sống".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, có một người đau liệt tên là Ladarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Martha. (Maria này chính là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Em trai bà là Ladarô lâm bệnh). Vậy hai chị sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt". Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo: "Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển".

Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Ladarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi Người bảo môn đệ: "Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa". Môn đệ thưa: "Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó ư?" Chúa Giêsu đáp: "Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao? Nếu ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời; nhưng kẻ đi ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng". Người nói thế, rồi lại bảo họ: "Ladarô bạn chúng ta đang ngủ, dầu vậy Ta đi đánh thức ông". Môn đệ thưa: "Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khoẻ lại". Chúa Giêsu có ý nói về cái chết của Ladarô, nhưng môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ. Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ: "Ladarô đã chết. Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các con tin. Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông". Lúc đó Tôma, cũng có tên là Điđimô, nói với đồng bạn: "Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người".

Đến nơi, Chúa Giêsu thấy Ladarô đã được an táng bốn ngày rồi. (Bêtania chỉ cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm). Nhiều người Do-thái đến nhà Martha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy". Chúa Giêsu nói: "Em con sẽ sống lại". Martha thưa: "Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại". Chúa Giêsu nói: "Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?" Bà thưa: "Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian".

Nói xong bà về gọi Maria em gái bà và nói thầm với em rằng: "Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em". Nghe vậy, Maria vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa. Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào trong làng, Người còn đang đứng ở nơi Martha đã gặp Người. Những người Do-thái cùng ở trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi theo bà, tưởng rằng bà đi ra khóc ngoài mộ. Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói: "Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt đây, thì em con không chết". Khi thấy bà khóc nức nở và những người Do-thái theo bà cũng khóc, Chúa Giêsu thổn thức và xúc động. Người hỏi: "Đã an táng Ladarô ở đâu?" Họ thưa: "Thưa Thầy, xin đến mà xem". Chúa Giêsu rơi lệ. Người Do-thái liền nói: "Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!" Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: "Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?" Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ. Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: "Hãy đẩy tảng đá ra". Martha là chị người chết, thưa: "Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày". Chúa Giêsu lại nói: "Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?" Thế là người ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: "Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con, nhưng Con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con".  Nói rồi, Người kêu lớn tiếng: "Ladarô! Hãy ra đây!" Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: "Hãy cởi ra cho anh ấy đi".

Một số người Do-thái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người. Đó là lời Chúa.

Người theo dõi

 
Địa chỉ: Hiệp Hòa, Tân Thắng, Hàm Tân, Bình Thuận. ĐT: 0623.875.041. Email: giaoxucumi@gmail.com